36phophuong.vn     
Trang chủ
Xa lộ thông tin
 Theo dòng sự kiện
 Sự kiện và bình luận
Cuộc sống
Thăng Long-Hà Nội
Phố Hà Nội
Nét văn hóa
Những giá trị bảo tồn
Cải tạo, tu bổ, bảo tồn
Quy hoạch - Đô thị
Địa ốc-phong thủy
Diễn đàn
Người đẹp
Thời trang
Du lịch
Thể thao-Sức khỏe
Ẩm thực
thư giãn
Mỹ thuật
Âm nhạc
Trang ảnh xưa
Góc chụp ảnh
Trang chủ > Xa lộ thông tin > Theo dòng sự kiện >
  Khi đàn bò bị truyền thông xỏ mũi và 05 điều hiểu sai về sách Công nghệ GD của Hồ Ngọc Đại Khi đàn bò bị truyền thông xỏ mũi và 05 điều hiểu sai về sách Công nghệ GD của Hồ Ngọc Đại , 36phophuong.vn
 
Khi đàn bò bị truyền thông xỏ mũi và 05 điều hiểu sai về sách Công nghệ GD của Hồ Ngọc Đại

 Tác giả: theo FB Chu Mộng Long

 
.KD: Đã rất chán về vụ om xòm tranh luận xung quanh sách CNGD của GS Hồ Ngọc Đại, định không đưa bài nào nữa cho đỡ nhức đầu, thì bất ngờ đọc được 02 stt của nhà giáo Chu Mộng Long. Đây có thể nói là hai bài nêu khá bản chất về CNGD, cùng nhóm lợi ích đã lợi dụng CNGD ra sao để bán sách, đặc biệt stt: “Khi đàn bò bị truyền thông xỏ mũi” là bài phân tích và nhìn nhận đúng vấn đề, dẫn giải vì sao.
 
Truyền thông ở đây là báo GDVN, với bài cụ thể mà Chu Mộng Long dẫn chứng: “Thày Hiển, thày Đại “xây” hệ thống bán sách giáo khoa độc quyền cả nước ra sao?”. Trong đó, Chu Mộng Long đã chỉ ra: “Báo Giáo dục Việt Nam Online chỉ trích sự độc quyền mua bán kiếm lợi nhuận khổng lồ của nhóm lợi ích giáo dục là đúng, nhưng chỉ trích ông Hồ Ngọc Đại đã cấu kết với lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo để ăn chia là nói vống, thiếu hiểu biết, thậm chí CÓ DẤU HIỆU TIẾP TAY CHO NHÓM LỢI ÍCH NÀO ĐÓ”.
 
Chủ Blog xin đưa cả hai bài:
 
Bài 1- CÓ NĂM ĐIỀU HIỂU SAI VỀ SÁCH CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC CỦA HỒ NGỌC ĐẠI 
 
Bài 2-KHI ĐÀN BÒ BỊ TRUYỀN THÔNG XỎ MŨI
 
Tuy nhiên vấn đề của Bài 2 lại đang là chủ yếu nhất, bản nhất nhất gây ra cuộc tranh luận, chửi bới loạn xạ hiện nay, nên xin đăng trên. Bài 01 đăng bên dưới, để bạn đọc tiện theo dõi
 
Title bài, chủ Blog xin được ghép hai bài thành một 
 
“KHI ĐÀN BÒ BỊ TRUYỀN THÔNG XỎ MŨI”
 
Bài và ảnh trên báo GDVN: http://giaoduc.net.vn/gdvn-post180139.gd (Thày Hiển, thày Đại “xây” hệ thống bán sách giáo khoa độc quyền cả nước ra sao?””
 
Thường khi các nhóm lợi ích đánh nhau, đàn bò dư luận ắt phải đứng về một phe nào đó để húc vào phe khác cho đỡ ngứa sừng.
 
Tôi nhớ trong cuối nhiệm kỳ Bộ trưởng Phạm Vũ Luận, có thông tin báo chí rằng, sau thất bại thảm hại của VNEN, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận đích thân đến cầu thị GS. Hồ Ngọc Đại xin được sử dụng sách Công nghệ giáo dục đã thực nghiệm từ năm 1978.
 
Hiển nhiên là ông Hồ Ngọc Đại đồng ý ngay vì suốt mấy chục năm, chương trình thực nghiệm của ông bị đặt bên lề nay được dịp đi vào chính thống. Và hiển nhiên, ông Đại có quyền cho không hoặc đòi tiền bản quyền là việc của ông.
 
Ông Đại là người tâm huyết và khẳng khái chứ không phải hám danh, hám tiền. Nếu ông hám danh, hám tiền, ông đã đủ tư thế và chỗ dựa để ngồi ghế Bộ trưởng Bộ Giáo dục từ thời Lê Duẩn.
 
Báo Giáo dục Việt Nam Online chỉ trích sự độc quyền mua bán kiếm lợi nhuận khổng lồ của nhóm lợi ích giáo dục là đúng, nhưng chỉ trích ông Hồ Ngọc Đại đã cấu kết với lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo để ăn chia là nói vống, thiếu hiểu biết, thậm chí có dấu hiệu tiếp tay cho nhóm lợi ích nào đó.
 
Nếu là tôi, ắt tôi cũng đòi bản quyền hoặc quyền bán sách, bởi không có lý do gì công trình mấy chục năm của tôi lại bị cướp không hoặc được trả cho những đồng nhuận bút còm cõi!
 
Khuất tất nằm ở đâu? Tại sao ông Phạm Vũ Luận, ông Nguyễn Vinh Hiển lại quay sang “cải lùi” bằng cách cho xuất bản sách Công nghệ giáo dục đã ra đời từ mấy chục năm trước mà lẽ ra phải điều chỉnh những sai sót và bất cập của nó?
 
Theo tôi dự đoán là sau khi hàng loạt dự án cải cách bị chỉ trích, nhất là VNEN bị thất bại thảm hại, nhóm lợi ích trên Bộ Giáo dục và Đào tạo khó thuyết phục Quốc hội và công luận về việc tiếp tục chi tiền các dự án cải cách mới, cho nên đã quay về sách công nghệ giáo dục của ông Đại. Được tiếng không cải cách chồng lên cải cách nữa nhưng thay sách và buôn bán sách còn lời hơn, dễ ăn hơn dự án. Đó là lý do sách Công nghệ giáo dục của ông Đại từ bên lề lại được nhảy vào trung tâm chính thống.
 
Và cũng trả lời luôn vì sao sách này vừa được xuất bản lại vừa bị đánh. Là bởi nhóm lợi ích mới lên muốn nhận cơ hội xuất bản nhanh để ăn tiếp cú chót của nhiệm kỳ trước để lại, vừa muốn mượn dư luận húc sừng vào ông Đại để xổ toẹt sách ông Đại, chuẩn bị cho sách cải cách căn bản và toàn diện mới đang chuẩn bị ra lò.
 
Ai không tin thì cứ tìm hiểu rõ vấn đề. Ai cho rằng tôi nói sai thì hãy phản biện từng luận điểm trong phạm vi nội dung bài viết này. Những ý kiến nhai đi nhai lại một cách lạc đề về nhược điểm của sách ông Đại, tôi xóa và khóa kết bạn.
 
“CÓ NĂM ĐIỀU HIỂU SAI VỀ SÁCH CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC CỦA HỒ NGỌC ĐẠI”
 
Nhược điểm của Sách Công nghệ giáo dục không thuộc nội dung bài viết này. Trước khi nói về nhược điểm của nó, tôi thấy cấp thiết phải nói đến những ngộ nhận về Chương trình Công nghệ giáo dục theo tư tưởng Hồ Ngọc Đại. Những người chửi bới ầm ĩ về sách công nghệ giáo dục rõ ràng không biết gì nhưng tỏ ra biết tuốt một cách đáng ngại.
 
1) Việc ứng dụng sách công nghệ giáo dục hiện nay không là cải cách mà là “cải lùi”. Tôi gọi là cải lùi theo nghĩa sách Hồ Ngọc Đại không mới, nó đã thực nghiệm từ năm 1978 ở Giảng Võ rồi thành một hệ thống trường thực nghiệm trên toàn quốc. Chương trình này có nhiều thành tựu không thể phủ nhận. Nhiều học sinh thành đạt từ học chương trình này mà ra. Nói nó độc hại, nguy hiểm thì hỏi Ngô Bảo Châu, kể cả con tôi cũng học chương trình này và đang du học từ học bổng của chính phủ Pháp. Đừng nói chúng ngu nên bị đẩy sang nước tư bản để học!
 
Người đố kỵ với Hồ Ngọc Đại và đòi loại bỏ chương trình này đầu tiên chính là giáo sư Viện Ma học, nguyên Bộ trưởng Phạm Minh Hạc. Chương trình thực nghiệm gần như chính thức khai tử từ cuộc cải cách năm 2000, gọi là Chương trình 2000 (đang thực hiện cho đến nay).
 
Việc quay lại Chương trình thực nghiệm Hồ Ngọc Đại, theo tôi, có khuất tất nào đó là do giới lãnh đạo đã hết đường cải cách, đành quay lại Chương trình Thực nghiệm để đẻ ra thêm dự án và buôn bán sách. Nhưng đó là chuyện khác.
 
2) Khái niệm “công nghệ” ở đây không đồng nghĩa thô thiển với sự sản xuất con người hàng loạt như sản xuất công nghiệp. Trong hai quyển sách: Công nghệ giáo dục, Cái và cách, Hồ Ngọc Đại có đưa ra tư tưởng “công nghệ hóa giáo dục”, nhưng chỉ là tinh thần thúc đẩy sự vận động của giáo dục từ lạc hậu đến tiên tiến, hiện đại. Giống như ta từng đi xe bò nay tiến đến đi ô tô rồi máy bay, tốc độ học ngày nay phải nhanh hơn ngày xưa từng học theo lối học thủ công, chữ nào biết chữ nấy. Và như vậy, điều quan trọng của giáo dục không phải dạy gì biết nấy mà phải cải tiến phương pháp, tìm ra cách dạy như thế nào để người học có thể tự học, tự sáng tạo được.
 
Ở phạm vi học vần, cách dạy nửa đọc chữ nửa đánh vần như trước đây đúng là học chữ nào biết chữ nấy. Chẳng hạn, chữ “ngay” đánh vần là “en nờ rê a i cà rết ay là ngay” thì đến chữ khác, bố học sinh không thể tự đọc được. Không thể ghép tên chữ mà thành âm được. Âm thì phải đọc theo kí âm: “ngờ ay ngay”. Với phương thức ghép âm, học sinh chỉ cần nắm những âm căn bản, đến những chữ tương tự, học sinh tự đọc được mà không cần phát âm mẫu. Sự thực, con tôi khi học khoảng ba trang đầu của sách công nghệ, các trang sau nó đã tự ghép vần được, trừ số ít những âm khó chưa gặp.
 
3) Không có chuyện học chữ trước âm sau hoặc âm trước chữ sau như nhiều người chỉ trích. Phải nói thẳng rằng, trẻ vào lớp Một là học chữ, bởi trước khi biết chữ trẻ em đã biết nói. Nhưng nói như vậy không có nghĩa là trẻ em toàn là câm điếc, chỉ cần nhận diện mặt chữ, không cần học âm. Dù chữ và âm là hai phạm trù khác biệt, nhưng khi học chữ, trẻ em phải biết âm của cái chữ đó là gì, đọc như thế nào. Chữ đó phải đọc âm đó là một quy ước, cho nên phải kết hợp cả hai: đọc đúng và viết đúng.
 
Ở đây xuất hiện hai vấn đề. 1) Bắt trẻ em phân biệt âm và chữ như nhà âm vị học là quá sức đối với chúng, nhưng sự phân biệt đơn giản là cần thiết. 2) Tham vọng đánh vần đúng để viết chính tả đúng là bất khả. Bởi sự thực đánh vần đúng vẫn viết sai và ngược lại. Chính tả thuộc nhận diện hình ảnh, phải tập luyện viết nhiều thành kỹ năng chứ không phải do phát âm hay cách đánh vần nào.
Tôi thấy nhiều người viết một câu sai cả mấy lỗi chính tả nhưng vẫn cứ tự hào, rằng tao học cách cũ nên tao không sai!
 
Việc không phân biệt Âm và Chữ không thuộc sách Công nghệ giáo dục. Tất cả các chữ cái đều đọc theo âm C (cờ), L (lờ), M (mờ), V (vờ)… là do sách chính thống của Bộ Giáo dục từ thời bình dân học vụ, kể cả lẫn lộn khi gọi tên chữ khi đọc theo âm trong đánh vần là lỗi của sách giáo khoa hiện hành (Chương trình 2000).
Do phân biệt Âm và Chữ, nên chương trình Công nghệ giáo dục không có chỗ nào đòi cải cách chữ viết. Khi người ta đã phân biệt rõ Chữ và Âm thì cái lý nào nói Hồ Ngọc Đại đòi cải cách chữ viết như Bùi Hiền khi trong sách Công nghệ giáo dục mặt chữ vẫn nguyên như thế, trừ người mù chỉ nghe âm rồi đoán mò cái chữ rồi bảo sai?
 
4) Hồ Ngọc Đại là nhà tư tưởng với chủ trương cải cách giáo dục mạnh mẽ để vươn đến tiên tiến, hiện đại ngay từ sau 1975. Ông chỉ là nhà giáo dục học, không phải nhà âm vị học, cho nên từ tư tưởng của ông đến hiện thực hóa thành sách giáo khoa là cả một khoảng cách. Những sai lầm, những tham vọng và cả sự duy ý chí mà những người làm sách giáo khoa đã mắc phải, theo tôi, nằm ngoài tầm kiểm soát của ông, vì đó không thuộc chuyên môn sâu của ông!
 
5) Hồ Ngọc Đại trả lời báo chí, rằng cách học vần của chương trình Công nghệ giáo dục có thể giúp cho học sinh học nhanh trong nhà trường và có thể tự học được ở nhà mà không cần phụ huynh kèm cặp. Điều đó không đồng nghĩa với việc ông chủ trương tách nhà trường khỏi gia đình. Việc gắn nhà trường với gia đình thuộc các vấn đề văn hóa, đạo đức chứ không thuộc tri thức chuyên môn. Xin lỗi ai chỉ trích vào điều này, rằng, về mặt tri thức chuyên môn, phụ huynh nào có tham vọng cái gì mình cũng biết và có thể dạy được cho con em mình để chúng thành đạt thì đó chỉ có thể là bậc thánh… nói phét! Tôi thú nhận, dù là tiến sĩ, nhưng nhiều tri thức phổ thông hiện nay, tôi không thể dạy con tôi được. Còn sự tham lam cải cách với chương trình quá tải và ngày càng khó như học đại học lại là chuyện khác.
 
Chưa đọc, chưa tiếp cận Hồ Ngọc Đại, kể cả chẳng biết gì về khoa học ngữ âm, rồi phán như thánh phán thì cứ như anh mù cầm gậy bạ đâu phang đấy. Lại bảo Hồ Ngọc Đại độc hại hơn Bùi Hiền cần phải tẩy chay, lên án thì chiếc gậy kia đã trở thành chiếc gậy côn đồ tiếp tay cho quyền lực và bọn buôn gian bán lận trong giáo dục.
 
kimdunghn.wordpress.com
 
 THEO DÒNG SỰ KIỆN:
 
 

 

 

 
 
 
 

36phophuong.vn

 

  Bình luận của bạn
(*) Họ tên:  
(*) Email:  
(*) Tiêu đề:  
(*) Nội dung:  
Mã: 

Nội dung các bình luận
 

  Các Tin khác
  + Chọn đi, ''Công viên Fidel'' hay miễn học phí cho trẻ con? (16/09/2018)
  + Minh bạch thông tin sẽ giải quyết được rất nhiều vấn nạn trong xã hội (13/09/2018)
  + Mọi điều bạn cần biết về ‘Một vành đai – Một con đường’ (09/09/2018)
  + 03/09/1914: Giáo hoàng Benedict XV được bầu (03/09/2018)
  + Tập Cận Bình trấn an về « Một vành đai, một con đường » (29/08/2018)
  + Thêm ba điều lạ lùng từ vụ án Vũ "Nhôm" (28/08/2018)
  + Bom tấn (18/07/2018)
  + Đặng Văn Hiến & Chúng ta (14/07/2018)
  + Thái Bá Tân (30/06/2018)
  + 570 lần kính thưa! (16/06/2018)
 
 
Trang chủ Nội quy Liên hệ Lên đầu trang  
Xa lộ thông tin    Cuộc sống    Thăng Long-Hà Nội    Phố Hà Nội    Nét văn hóa    Những giá trị bảo tồn    Cải tạo, tu bổ, bảo tồn    Quy hoạch - Đô thị    Địa ốc-phong thủy    Diễn đàn    Người đẹp    Thời trang    Du lịch    Thể thao-Sức khỏe    Ẩm thực    thư giãn    Mỹ thuật    Âm nhạc    Trang ảnh xưa    Góc chụp ảnh   

vietarch-kiến trúc sáng tạo