36phophuong.vn     
Trang chủ
Xa lộ thông tin
Cuộc sống
Thăng Long-Hà Nội
Phố Hà Nội
Nét văn hóa
 Văn nghệ online
 Văn hóa nghệ thuật
 Văn hóa xã hội
 Nhân vật và sự kiện
Những giá trị bảo tồn
Cải tạo, tu bổ, bảo tồn
Quy hoạch - Đô thị
Địa lý- phong thủy
Diễn đàn
Người đẹp
Thời trang
Du lịch
Sức khỏe
Ẩm thực
thư giãn
Mỹ thuật
Góc học tập
Trang ảnh xưa
Góc chụp ảnh
Trang chủ > Nét văn hóa > Nhân vật và sự kiện >
  Nguyễn Đình Phúc: Lối vào nghệ thuật của kẻ du tử Nguyễn Đình Phúc: Lối vào nghệ thuật của kẻ du tử , 36phophuong.vn
 
Nguyễn Đình Phúc: Lối vào nghệ thuật của kẻ du tử

 Khi bước vào việc nghiên cứu và sưu tầm tư liệu về nền tân nhạc Việt Nam, tôi đã được một điều may mắn là nhiều nhân vật từng chứng kiến và tham gia phong trào ấy còn sống. Năm 1996 tôi được biên tập viên Đào Mai Trang đưa đến nhà riêng của nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc ở phố Hàng Buồm.

 

Lúc bấy giờ sự hiểu biết về nhạc Việt của tôi còn hạn chế. Vì vậy tôi không đặt những câu hỏi để có được câu trả lời hay. Nhưng cuộc gặp gỡ với ông cũng rất thú vị. Gần 80 tuổi, ông giữ nét rất nghệ sĩ vừa Á vừa Âu. Nói chuyện xong ông tặng tôi tập ca khúc Cô lái đò và ký tên "Ng. Đ. Fúc, 7/9/96, Nhạc sĩ, Họa sĩ."
 
Vài năm sau khi ông qua đời quyển hồi ký, Chuyện Mình, Chuyện Đời, của Nguyễn Đình Phúc được Nhà xuất bản Phụ nữ ấn hành (2003). Nhìn lại đời mình, ông kể lại theo ngôi thứ ba - là chú bé, chàng trai và du tử. Nghĩa là ông kể về chính mình như một người hơi xa lạ qua các chặng đường đời. Như vậy ông không chỉ thuật lại việc đời và sự nghiệp mà muốn hiểu đến những yếu tố thúc đẩy mình lúc còn trẻ.
 
Đến với âm nhạc
 
Trong những trang đầu sách ông tự xưng mình là "chú bé." Chú bé này được lớn lên trong hoàn cảnh đầy đủ - bố là một giáo viên, mẹ bán hàng ở Chợ Đồng Xuân. Nhưng chú bé này cũng nhận xét rằng ông bố là người học thức không kính trọng người mẹ vô học phải làm việc mệt nhọc (bà bán cá). Có lúc bố bắt chú bé phải xa mẹ khi đi theo cùng vợ lẽ, chú bé này quyết tâm "muốn sống không bị lệ thuộc vào ai." Nếu muốn như vậy thì "phải có tài, có nghề, kiếm ra tiền để tự nuôi mình."
 
 
Chú bé này cũng có điều kiện học ở trường tư có uy tín là École Thăng Long tại Hà Nội. Ông không phải là học sinh xuất sắc (ông "dốt toán"), như vậy tôi không biết ông có đủ khả năng thành một công chức cho chính quyền thực dân. Chú bé "khoái" học tiếng Pháp lại không ưa thực dân Pháp "bắt nạt dân mình." Ông muốn giỏi tiếng Pháp "để có thể đối đáp với bọn chúng". Nghĩa là ông khó hòa giải với xã hội thực dân chủ nghĩa.
 
Trong thời gian này "chú bé" đã thành "chàng trai." Chàng trai trưởng thành yêu một cô gái nhưng bị cô "Nàng" khước từ. Có biết bao nhiêu sự kiện lớn trên trái đất này được làm ra do những người bị thất tình. Vì cô Nàng ấy phụ tình, chàng trai buồn bã hơn một năm trời. Nhưng giống như nhiều kẻ thất tình khác, Nguyễn Đình Phúc đã được thúc đẩy đi tìm một lối đi khác.
 
Đến tuổi 20 chàng trai Nguyễn Đình Phúc đột nhiên bước vào học âm nhạc. Ông thừa nhận lý do học nhạc là do cô Nàng biết chơi đàn (chắc là đàn piano - ước gì tôi biết cô Nàng là ai). Lúc bấy giờ nhạc sĩ Phạm Đăng Hinh, cựu học sinh của Conservatoire Français d'Extrême-Orient (Nhạc Viện Pháp Đông Dương), có tiếng chơi đàn violin giỏi. Biết vậy chàng nhạc sĩ tương lai lập tức sắm một cây đàn violin để học với thầy Hinh.
 
Theo Nguyễn Đình Phúc thì Phạm Đăng Hinh đàn rất hay ("bàn tay phải của thầy mềm như bún đưa lên đưa xuống như bướm lượn") nhưng lại dạy rất dở. Thầy Hinh dạy học không có phương pháp. Ông rất thích nói chuyện đời trong những giờ học và nhờ vậy chàng trai Nguyễn Đình Phúc được làm với quen với khái niệm của giới nghệ sĩ nhạc cổ điển tây phương.
 
Tự học nhạc lý phương tây
 
Ông cũng áp dụng vốn tiếng Pháp của mình để học sáng tác và lý thuyết âm nhạc tây phương qua sách. Một đặc điểm của nhạc cổ điển tây phương là một nền giáo dục có hệ thống rõ rệt và công khai. Nhạc sĩ tương lai này đã học theo sách của Albert Lavignac (có lẽ là cuốn Cours complet théorique et pratique de dictée musicale - Giáo trình toàn tập về lý thuyết và thực tiễn xướng âm pháp) và Vincent D'Indy (có lẽ là cuốn Cours de composition musicale - Giáo trình sáng tác âm nhạc). Khi còn thất tình ông can đảm soạn và tự xuất bản một tác phẩm theo phong cách nhạc cổ điển tây phương là "Lệ Thu: Mélodie avec accompagnement de piano - Giai điệu với phần đệm cho đàn piano".
 
Nhìn lại sự nghiệp của mình, Nguyễn Đình Phúc xếp bài "Lệ thu" vào "dòng lãng mạn tiêu cực". Mặc dù vậy ca khúc này nằm trong vị trí đứng đầu danh sách của các tác phẩm của Nguyễn Đình Phúc và cũng được tác giả nhắc đến trong quyển hồi ký, nhưng tôi không biết ca khúc đã bao giờ được trình diễn trước người nghe.
 
Đoạn đầu viết cho piano có hợp âm trầm ở tay trái nghe không rõ. Tay phải của đàn piano có những chụm nốt móc ba và nốt phụ làm trang trí cho các nốt chính. Âm lượng thì tăng dần từ mezzo forte ("mf" [to vừa]) rồi đến có âm lượng forte ("f" [to]). Kèm theo có chữ tiếng Ý là subito (đột ngột). Đây là nhạc đầy cảm xúc như nhạc tưởng tượng mà Thẩm Oánh cho nhân vật Cầm soạn trong tiểu thuyết Nhạc thời gian (xem bài "Phụng sự cho nghệ thuật: Thẩm Oánh và ban đàn Myosotis"). Tốc độ của bài ca "Lệ thu" cũng được viết bằng tiếng Ý - andantino espressivo tức "thong thả biểu cảm." Lúc âm thanh giảm dần cũng có những lời hướng dẫn "avec le sentiment de regret" [với cảm xúc hối tiếc].
 
 
Khi giai điệu lời ca đến trong nhịp ba thì phần đệm đột nhiên giảm đến piano [âm lượng nhỏ]. Dolce là lời hưởng dẫn bằng tiếng Ý nghĩa là "ngọt ngào." Một điều chứng minh kỹ thuật soạn nhạc của Nguyễn Đình Phúc lúc bấy giờ còn non nớt, chưa được đào tạo nhiều là cách viết các nốt nhạc (note head)
không đúng chính tả. Các nốt nhạc phải viết tròn cho dễ đọc, nhưng nhạc sĩ chưa kinh nghiệm này viết các nốt nhạc bằng đường chéo ngắn.
 
 
Ở một đoạn sau phần đệm được thể hiện với tay trái. Các nốt sau móc [sextuplet] và các hợp âm chơi quá trầm nghe không rõ. Đồng thời các nốt piano của tay phải chơi các nốt của giai điệu giọng ca.
 
Hai ô nhịp cuối chậm lại dần (rall. = rallentando) và giảm dần từ âm lượng forte [to]. Tay phải của đàn piano chơi một hợp âm rải rồi có lời hướng dẫn "perdendosi" [mải mê, lạc lối]. Theo phương pháp nhạc cổ điển, một tác phẩm nên kết thưúc với một kết tròn hoàn toàn (perfect cadence) từ hợp âm B trưởng đến E thứ.
 
Đáng lẽ phải có nốt B ở vị trí đáy của hợp âm B trưởng, nhưng Nguyễn Đình Phúc chọn nốt F# làm một hợp âm đảo thứ hai (second inversion) như vậy kêt́ thúc không được tròn hoàn toàn. Các hợp âm tay trái vẫn nghe không rõ. Tác giả của bài ca cũng đề nghị ca sĩ hát nốt "G" trong ba âm vực (registers).
 
 
Bài ca "Lệ thu" là một tác phẩm cho ta thấy một tác giả biết nhạc tây phương qua sách, nhưng chưa được kinh nghiệm thực tế. Lời ca của bài ca này cũng đơn giản - "kiếp hoa chóng tàn" nghĩa sắc đẹp của tuổi trẻ không tồn tại mãi. Không biết Nguyễn Đình Phúc tiếc cho cô "Nàng" hay cho chính mình.
 
Mặc dù thế, đây là tác phẩm với nhiều tham vọng. Đến bây giờ rất ít tác giả xuất bản tác phẩm của mình với phần đệm piano. Nguyễn Đình Phúc thực sự muốn soạn một ca khúc xứng đáng cho nền âm nhạc cổ điển. Nhưng ông cũng nhận ra thiếu sót của tác phẩm đầu tay của mình.
 
"Chẳng học ai, lại sáng tác phứa phựa đi, không như người khác, khiêm tốn một chút, chỉ viết giai điệu và lời ca, anh ta còn cả gan viết phần đệm dương cầm cho bài hát nữa. Chàng trai có biết chút kỹ thuật cơ bản gì về loại đàn này đâu? Chẳng qua anh ta đọc vài trang sách, nghiên cứu một số bản nhạc quốc tế viết cho dương cầm và nhất là xem người ta chơi loại đàn này … thế thôi" (trích Chuyện Mình, Chuyện Đời).
 
Tôi nghĩ rằng ông chưa được thành công hoàn toàn, nhưng ca khúc này chứng minh một người tự học có thể soạn một tác phẩm theo phong cách một nền âm nhạc xa lạ trong một thời gian mà người Việt khó có cơ sở để hiểu biết về nền âm nhạc ấy.
 
Nguyễn Đình Phúc: Lối vào nghệ thuật của kẻ du tử (phần 2)
 
Ông Jason Gibbs có bằng tiến sĩ về Lý thuyết và Sáng tác âm nhạc từ Đại học Pittsburgh, chuyên nghiên cứu âm nhạc Việt Nam. Bài viết gửi BBC được ông viết trực tiếp bằng tiếng Việt, mở đầu loạt bài sẽ đăng về các gương mặt nhạc sĩ Việt Nam.
 
Sau năm 1975 ông được cử đi du học ở Sofia, Bulgaria với nhạc sĩ Dimitur Tupkov (Димитър Тъпков). Nhờ vậy ông được viết nhạc giao hưởng và thính phòng theo kiểu cổ điển tây phương.
 
Nguyễn Đình Phúc cũng gặp một hiện tượng khác đã đóng góc cho sức tiến triển của nhạc Việt là các nhạc sĩ gốc Nga. Sau cuộc Cách mạng Tháng Tám 1917 ở Nga nhiều người Bạch Nga (tức những người theo triều đình Nga hoàng) thành người tị nạn sống rải rác khắp bốn phương trời.
 
Theo luật pháp quốc tế, nhiều người tị nạn Nga bị coi là không có quốc tịch nào, như vậy khó sống ổn định. Nhiều nghệ sĩ Bạch Nga từng kiếm sống ở Thượng Hải tại các tô giới nơi người phương Tây được hưởng các đặc quyền đặc lợi. Họ chơi nhạc nhảy tại các vũ trường, khách sạn và hộp đêm.
 
 
Ảnh hưởng từ các nhạc sĩ Nga lưu vong
 
Các nhạc sĩ Việt thời nhạc cải cách như Nguyễn Đình Phúc, Đỗ Nhuận, Nguyễn Thiện Tơ, Nguyễn Xuân Khoát và Lương Ngọc Trác thường nghe, chơi nhạc và nhắc đến ba nhạc sĩ Bạch Nga làm việc ở quán Taverne Royale trong những năm 1944-46. Đó là các ông Mi-lơ-vít (hoặc theo trí nhớ của Đỗ Nhuận là Nélewitz), Si-bi-rép (hoặc Xibêrép) và Victor.
 
Chắc Mi-lơ-vít là S. M. Milewitch (viết theo tiếng Nga là миливич) chơi đàn piano. Theo báo Accion ở Sài Gòn, Milewitch là "une ancien professeur du Conservatoire d'Extrême Orient à Khabarovsk" (một cựu giáo sư của Nhạc Viện Viễn Đông ở Khabarovsk, Nga). Ông đến với Việt Nam khá sớm. Theo Bulletin administratif de l'Annam [Thông báo hành chính An Nam] tháng 10 năm 1926, ông tổ chức một buổi hòa nhạc cho các sinh viên ở Huế.
 
Vào cuối những năm 1930 ông hợp tác với nữ nghệ sĩ múa người Mỹ gốc Nga là Xenia Zarina ở Nam Dương (Indonesia). Bà đã từng nghiên cứu về nghệ thuật múa Châu Á và nước Mễ. Trong sách Classic Dances of the Orient (Điệu múa Cổ điển Phương đông - Crown Publishers xuất bản 1967) bà đã chụp một kiểu ảnh ông Milevitch chép nhạc truyền thống ở đảo Bali, Nam Dương. Tờ báo Singapore Free Press and Mercantile Advertiser ngày 24 tháng 8 năm 1938 quảng cáo ông đệm nhạc cho bà Zarina nhảy múa tại rạp Victoria, Singapore. Vào đầu những năm 1940, ông Milevitch hay chơi nhạc ở Hà Nội và Sài Gòn.
 
Trong hồi ký Âm thanh cuộc đời, nhạc sĩ Đỗ Nhuận viết về hai nhạc sĩ Sibirev (сибирev - đàn violoncello) và Victor (виктor - đàn violin). Theo Đỗ Nhuận, ông Victor từng tâm sự rằng hai nhạc sĩ gốc Nga phải: "sống lang bạt kỳ hồ, nay đây mai đó, chúng tôi đăng vào quân đội viễn chinh Pháp để có lương ăn, nhưng không cầm súng, mà chỉ là lính đánh đàn cho câu lạc bộ quân nhân, đã giải ngũ từ mấy năm nay, đánh đàn ở Taverne Royale".
 
Đối với Nguyễn Đình Phúc, nhạc sĩ Sibirev đã gây ấn tượng sâu sắc. Trong hồi ký ông nhớ đến lần đầu gặp nhạc sĩ người Nga này. Ông mô tả:
 
Một ông già người Nga, đầu tóc bạc phơ, kéo đàn xen-lô to đùng. Nghe tiếng đàn trầm trầm, lúc sâu lắng, trữ tình, tha thiết, lúc lại sôi nổi, hùng tráng, chàng trai đâm ra say mê, xin học và đã được toại nguyện.
 
Nguyễn Đình Phúc đã tìm nhạc khí của mình, một nhạc khí rất đa cảm. Nhưng quan trọng hơn nữa, ông được làm quen với một nghệ sĩ đứng đắn, sẵn sàng hết lòng dạy nhạc cho một chàng trai bản xứ. Ông viết:
 
"Thầy [Siberev] đi xe kéo tới tận nhà học trò để dạy rồi lại thuê xe kéo về đâu chẳng biết, nhưng, thầy dạy rất tận tâm, công sáo lại chẳng lấy bao nhiêu. Thông cảm với học trò nghèo, có lần thầy nhấm nháp cút rượu lậu, có lần thầy lại chỉ ăn bát mì vằn thắn nho nhỏ hoặc bảo trò trả cho dăm ba xu tiền xa, ngoài ra chẳng có yêu cầu gì khác. Thầy thật là một nghệ sĩ chân chính."
 
Ông Siberev sống trong cảnh một người bị đày ải xa quê nhưng sẵn sàng giúp một thanh niên muốn đến với âm nhạc của ông quả là một điều rất đặc biệt và đáng quý. Học với nhạc sĩ người Nga này đã tạo điều kiện cho Nguyễn Đình Phúc thành một nhạc sĩ nhạc cổ điển chuyên nghiệp chơi trong ban nhạc A.B.C. với các nhạc sĩ Việt khác như Lương Ngọc Châu, Nguyễn Thường, Đỗ Thế Phiệt và Nguyễn Cung.
 
"Du tử"
 
Trong hồi ký Âm thanh cuộc đời, nhạc sĩ Đỗ Nhuận viết về hai nhạc sĩ Sibirev (сибирev - đàn violoncello) và Victor (виктor - đàn violin). Theo Đỗ Nhuận, ông Victor từng tâm sự rằng hai nhạc sĩ gốc Nga phải: "sống lang bạt kỳ hồ, nay đây mai đó, chúng tôi đăng vào quân đội viễn chinh Pháp để có lương ăn, nhưng không cầm súng, mà chỉ là lính đánh đàn cho câu lạc bộ quân nhân, đã giải ngũ từ mấy năm nay, đánh đàn ở Taverne Royale".
 
Đối với Nguyễn Đình Phúc, nhạc sĩ Sibirev đã gây ấn tượng sâu sắc. Trong hồi ký ông nhớ đến lần đầu gặp nhạc sĩ người Nga này. Ông mô tả:
 
Một ông già người Nga, đầu tóc bạc phơ, kéo đàn xen-lô to đùng. Nghe tiếng đàn trầm trầm, lúc sâu lắng, trữ tình, tha thiết, lúc lại sôi nổi, hùng tráng, chàng trai đâm ra say mê, xin học và đã được toại nguyện.
 
Nguyễn Đình Phúc đã tìm nhạc khí của mình, một nhạc khí rất đa cảm. Nhưng quan trọng hơn nữa, ông được làm quen với một nghệ sĩ đứng đắn, sẵn sàng hết lòng dạy nhạc cho một chàng trai bản xứ. Ông viết:
 
"Thầy [Siberev] đi xe kéo tới tận nhà học trò để dạy rồi lại thuê xe kéo về đâu chẳng biết, nhưng, thầy dạy rất tận tâm, công sáo lại chẳng lấy bao nhiêu. Thông cảm với học trò nghèo, có lần thầy nhấm nháp cút rượu lậu, có lần thầy lại chỉ ăn bát mì vằn thắn nho nhỏ hoặc bảo trò trả cho dăm ba xu tiền xa, ngoài ra chẳng có yêu cầu gì khác. Thầy thật là một nghệ sĩ chân chính."
 
Ông Siberev sống trong cảnh một người bị đày ải xa quê nhưng sẵn sàng giúp một thanh niên muốn đến với âm nhạc của ông quả là một điều rất đặc biệt và đáng quý. Học với nhạc sĩ người Nga này đã tạo điều kiện cho Nguyễn Đình Phúc thành một nhạc sĩ nhạc cổ điển chuyên nghiệp chơi trong ban nhạc A.B.C. với các nhạc sĩ Việt khác như Lương Ngọc Châu, Nguyễn Thường, Đỗ Thế Phiệt và Nguyễn Cung.

Nghệ thuật phương tây - một lối thoát
 
Trước biến cố 1945, Nguyễn Đình Phúc được đi xuyên Việt nhờ tiền thưởng từ giải thưởng mỹ thuật Salon Unique (Phòng triển lãm độc đáo) do L'Association Alexandre de Rhodes tổ chức với sự bảo trợ của Đô đốc Jean Decoux, Thống Đốc Liên Bang Đông Dương (Gouverneur général de l'Indochine française). Lúc bấy giờ Nguyễn Đình Phúc tạo ra hình ảnh lãng mạn của một chàng trai chơi nhạc rong vác theo các bức tranh và chiếc đàn "bò" (tức đàn violoncello). Vài năm sau, khi chiến tranh bùng nổ ông tiếp tục rong ruổi theo nhu cầu của cuộc kháng chiến.
 
Lúc mới bước vào con đường nghệ thuật Nguyễn Đình Phúc đứng trước nhiều khó khăn. Như mọi người Việt khác ông bị coi là hạng người thứ hai trong một xã hội thực dân. Việc học hành bị lỡ và lại thất tình, âm nhạc và hội họa đã giúp Nguyễn Đình Phúc đi theo lý tưởng của mình, đó là "không bị lệ thuộc vào ai." Nguyễn Đình Phúc chơi đàn và vẽ tranh để "kiếm tiền tự nuôi mình." Ông cũng khám phá một cách sống mới mà người Việt chưa từng biết. Nghệ thuật phương tây đã trở thành một lối thoát cho ông.
 
 
Phải có tài thì mới thành công, nhưng cuộc đời nghệ sĩ của ông cũng dựa vào một vài yếu tố khác nữa. Khác với nhạc truyền thống Việt Nam, nhạc Tây được học qua sách giáo trình. Một điều nữa là Hà Nội có những nghệ sĩ nhạc cổ điển sẵn lòng hướng dẫn một nhạc sĩ với một nền văn hóa khác đến với âm nhạc của mình. Và các tác phẩm hội họa và những buổi biểu diễn cũng được sự ủng hộ của người phương Tây.
 
Nhạc tây (tức cổ điển phương tây) đã mở ra một vũ trụ âm thanh tuyệt vời cho Nguyễn Đình Phúc và các nhạc sĩ cùng một thế hệ với ông. Ông viết: "Cây đàn bò đưa anh ta [chính ông] vào thế giới kỳ lạ của âm thanh. Chính cây đàn đã cất lên những giai điệu hay, đẹp, mẫu mực của các nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới." Một điều quan trọng nữa là thể loại nhạc này có địa vị cao và cũng có uy tín quốc tế.
 
"Nhận xét, sàng lọc, rút kinh nghiệm thực tế trong cuộc sống, áp dụng vào quan hệ xã hội và sáng tác, đó là phương pháp tự học của chàng trai từ khi anh ta chập chững bước vào nghề. Nhưng âm nhạc và hội họa kiểu ấy chỉ có điều kiện được phát triển ở Việt Nam nhờ vào môi trường thế giới chủ nghĩa của nước Pháp đem vào Việt Nam. - Jason Gibbs "
 
Qua việc thực hành âm nhạc ông cũng bắt đầu nắm được lý thuyết và phương pháp sáng tác - "Ai ngờ rằng cây đàn đã thay lời dạy của các bậc thầy về sáng tác, phân tích tác phẩm cho anh ta, anh nhạc sĩ sáng tác chuyên nghiệp tương lai." Trong hồi ký, nhấn mạnh vai trò kinh nghiệm thực tế, ông mô tả quá trình trở thành một nhạc sĩ như sau:
 
Nhận xét, sàng lọc, rút kinh nghiệm thực tế trong cuộc sống, áp dụng vào quan hệ xã hội và sáng tác, đó là phương pháp tự học của chàng trai từ khi anh ta chập chững bước vào nghề.
 
Nhưng âm nhạc và hội họa kiểu ấy chỉ có điều kiện được phát triển ở Việt Nam nhờ vào môi trường thế giới chủ nghĩa của nước Pháp đem vào Việt Nam. Trước khi văn hóa tây phương đi sâu vào đời sống người Việt, các nghệ sĩ chuyên nghiệp bị coi như người thợ vẽ hay thợ đàn hát. Ông học để thành một nghệ sĩ đích thức và độc lập. Sau đó ông gia nhập Việt Minh và tìm cách cống hiến tài năng của mình theo lý tưởng chung của đất nước.
 
Kể về mình, Nguyễn Đình Phúc kể về một "chàng du tử, với đầu óc luôn luôn khám phá, tìm tòi sáng tạo, đã sàng lọc cái sàng khôn của mình." Nhưng dù ghét chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa đế quốc, hai chủ nghĩa ấy đã mở đường cho ông học sàng khôn theo cách mà trước đó người Việt chưa từng kinh qua. Ông đem túi sàng khôn của mình để góp phần xây dựng một nền âm nhạc mới cho Việt Nam.
 
 Jason Gibbs
Viết cho BBC Tiếng Việt

  Bình luận của bạn
(*) Họ tên:  
(*) Email:  
(*) Tiêu đề:  
(*) Nội dung:  
Mã: 

Nội dung các bình luận
 

  Các Tin khác
  + Nguyễn Trãi trong bối cảnh Văn Hóa Việt Nam (06/10/2017)
  + VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác (18/09/2017)
  + Trần Xuân Bách: Chủ nghĩa xã hội thật sự là gì? (18/09/2017)
  + Thanh Tùng đẹp và buồn của "Thời hoa đỏ" (14/09/2017)
  + Nhớ một Ba Sàm qua thơ Nguyễn Trọng Tạo. (11/09/2017)
  + Ca trù phía sau Đàn Phách (11/09/2017)
  + Về thăm lại Bà mẹ Gio Linh (08/09/2017)
  + Truyện ngắn Vũ Thư Hiên - Đêm mất ngủ (07/09/2017)
  + Ngôn tình ảnh chuyện (06/09/2017)
  + Văn hóa chửi (18/08/2017)
 
 
Trang chủ Nội quy Liên hệ Lên đầu trang  
Xa lộ thông tin    Cuộc sống    Thăng Long-Hà Nội    Phố Hà Nội    Nét văn hóa    Những giá trị bảo tồn    Cải tạo, tu bổ, bảo tồn    Quy hoạch - Đô thị    Địa lý- phong thủy    Diễn đàn    Người đẹp    Thời trang    Du lịch    Sức khỏe    Ẩm thực    thư giãn    Mỹ thuật    Góc học tập    Trang ảnh xưa    Góc chụp ảnh   

vietarch-kiến trúc sáng tạo