36phophuong.vn     
Trang chủ
Xa lộ thông tin
Cuộc sống
Thăng Long-Hà Nội
Phố Hà Nội
Nét văn hóa
 Văn nghệ online
 Văn hóa nghệ thuật
 Văn hóa xã hội
Những giá trị bảo tồn
Cải tạo, tu bổ, bảo tồn
Quy hoạch - Đô thị
Địa ốc-phong thủy
Diễn đàn
Người đẹp
Thời trang
Du lịch
Thể thao-Sức khỏe
Ẩm thực
thư giãn
Mỹ thuật
Âm nhạc
Trang ảnh xưa
Góc chụp ảnh
Trang chủ > Nét văn hóa >
  Nhớ Trần Dần Nhớ Trần Dần , 36phophuong.vn
 
Nhớ Trần Dần

 Hồi bé chẳng biết gì về anh, chỉ nghe anh Thắng, ông anh trai mình, nhắc đi nhắc lại câu thơ phản động của Trần Dần: Chúng tôi đi không thấy phố thấy nhà/ Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Nghĩ mãi không hiểu vì sao lại phản động. Hỏi anh Thắng, anh nói ngu, mày không thấy câu mưa sa trên màu cờ đỏ là phản động à?

 

Vẫn không hiểu, không thấy. Ai bảo treo cờ giữa trời, có nắng chiếu thì có mưa sa chứ, không lẽ khi nào nắng chiếu thì cách mạng, còn mưa sa thì phản động à? Giả sử mưa sa xuống cờ là phản động thì mưa phản động chứ bác Trần Dần phản động à?
 
 
 Anh Thắng cú cho một cái, nói, mày ngu lắm em ơi, nói trong nhà thì được, ra ngoài đường nói người ta bắt đấy.
 
Không ngờ ba chục năm sau lại gặp Trần Dần, gặp nhiều lần, lần nào cũng anh Phùng Quán đưa đến. Thấy anh  ngồi dựa tường, mắt nhìn như thôi miên tường bên kia. Mình chào, anh! Anh ừ rồi cúi xuống gẩm bàn, lấy cái chén cáu bẩn, chai rượu trắng đã vơi quá nửa đặt lên bàn, rót ra đầy chén, nói, uống đi.
 
Lần sau đến lại thấy anh ngồi dựa tường, mắt nhìn như thôi miên tường bên kia. Mình chào, anh! Anh ừ rồi cúi xuống gẩm bàn, lấy cái chén cáu bẩn, chai rượu trắng đã vơi quá nửa đặt lên bàn, rót ra đầy chén, nói, uống đi.
 
Lần thứ sáu, thứ bảy vẫn thấy anh ngồi dựa tường, mắt nhìn như thôi miên tường bên kia. Mình chào, anh! Anh ừ rồi cúi xuống gẩm bàn, lấy cái chén cáu bẩn, chai rượu trắng đã vơi quá nửa đặt lên bàn, rót ra đầy chén, nói, uống đi.
 
Nếu đến lần thứ một trăm chắc vẫn y xì như vậy.
 
Anh Phùng Quán nói, ba chục năm thế rồi, mày lạ chứ không ai lạ. Giật mình nhìn lên bức tường in bóng anh, bốn xung quanh tường úa vàng, riêng có hình anh ngồi dựa tường trắng nhỡn. Bây giờ đất nước đổi mới, không biết thằng Vũ (họa sĩ Trần Vũ) có nhớ giữ lại cái hình ấy không, hay mải làm sắp đặt, quên, để  thợ quét vôi đi rồi, uống lắm.
 
Anh Quán vỗ vai mình, nói với anh: Thằng này viết văn giỏi lắm anh. Anh hơi gật, nhìn mình như đâm lê rồi  thủng thẳng nói: văn chương bây giờ thêm được một cái dấu phẩy cho thiên hạ là tốt rồi.
 
Chẳng biết mình có thêm được dấu phẩy không, nhưng nghe anh nói mà sợ.
 
Anh viết văn nắn nót còn hơn người ta viết chữ bằng khen, nét sổ thì đậm, nét đá thì mảnh, trăm chữ như một. Một ngày ròng rã, cật lực mới viết được một trang giấy học trò. Đó là may không viết hỏng chữ nào, chỉ cần hỏng một chữ, anh chép lại cả trang, lại một ngày trời ròng rã, cật lực. Thất kinh.
 
Mình nói, anh viết thế này thì đến bao giờ mới xong một cái truyện? Anh thủng thẳng nói, viết văn chứ có phải đi ăn cướp đâu. Làm cho nhanh làm gì.
 
Một lần đến chơi, anh vui vẻ khoe, tối qua thức trắng đêm chép đi chép lại bài thơ này. Anh nói thơ ai đó ( quên rồi), thích quá nên chép đi chép lại, càng chép càng mê. Mình cầm bài thơ đọc, há hốc mồm. Cái đầu đề bài thơ còn dài gấp đôi bài thơ:
 
 

 
VỢ CHỒNG
Xong.
 
Đó, thơ anh thích đó. Thơ anh viết cũng vậy đó. Đôi khi  có mấy chữ mà thức trắng đêm, làm đi làm lại mấy năm trời. Thất kinh.
 
 Thời bao cấp Trần Dần hầu như không làm ra tiền. Anh Quán có viết văn chui, anh có dịch chui. Văn chương hồi đó rẻ hơn bèo, văn dịch lại càng bèo. Ấy là chưa kể làm chui thì thế nào cũng bị quịt, chuyện anh  Phùng Quán, Trần Dần bị người ta cướp không tiền nhuận bút trước mặt cười ướt nước mắt.
 
Bây giờ một chai rượu trắng dù đắt mấy thì ai cũng mua được ít nhất chục chai, hồi đó các anh nhiều khi kiếm được nửa chai mắt đã sáng trưng.
 
Có anh chàng hải quan đến tán con gái anh Phùng Quán, nó để lên bàn gói ba số năm vuông, hút một điếu rồi ra về, giả đò quên để lại cho anh Quán.  Anh quán rút một điếu định bụng hút thử xem thuốc ba số ra làm sao. Vừa lúc Trần Dần đến, anh đập tay anh Quán phát, nói, ây ây!... Ngu ngu!
 
Anh Quán tưởng anh Trần Dân mắng cho là ham của nhà giàu, ai ngờ Trần Dần cầm gói thuốc nhét túi, nói, đang thiếu rượu lại đi hút thuốc này, có phí không.
 
Hai anh em ra quán đổi gói ba số vuông được một lít rượu trắng, lại được bà chủ cho nợ thêm một xâu nem, ngồi chén chú chén anh say sưa suốt một buổi chiều, say lên còn tranh nhau ca ngợi đất nước.
 
 Chuyện đó lần nào anh Quán kể mình cũng ứa nước mắt.
 
Không mấy khi thấy anh cười, cười to càng không. Chỉ duy nhất một lần nhắc đến Người người lớp lớp, anh Quán nói, thằng Lập phản động lắm anh. Anh hỏi sao? Anh Quán nói, nó bảo pháo chèn Tô Vĩnh Diện chứ không phải Tô Vĩnh Diện chèn pháo.
 
      Anh ngồi yên hồi lâu rồi hơ hơ, ngừng vài giây sau lại hơ hơ, vài giây sau nữa mới hơ hơ hơ thành một tràng, vỗ tay đánh bốp kêu to, hay!... Giỏi!... Thông minh!
 
Thơ Trần Dần mình đọc nhiều nhưng không thuộc, chỉ nhớ hoài tiếng cười hơ hơ hơ của anh, nhớ đến chết không quên.
 
Rút rừ Bạn văn 1

  Bình luận của bạn
(*) Họ tên:  
(*) Email:  
(*) Tiêu đề:  
(*) Nội dung:  
Mã: 

Nội dung các bình luận
 

  Các Tin khác
  + Em chỉ cần yêu Anh thôi, cả thế giới để Anh lo (09/07/2018)
  + Nhà sử học Phan Huy Lê và Lịch sử (25/06/2018)
  + Triết học nhẹ nhàng của Trịnh Công Sơn (28/05/2018)
  + Gs Phan Đình Diệu (1936-2018): Khí phách và Trí tuệ (15/05/2018)
  + ''Vụ án Xét lại chống Đảng'' lên báo Việt Nam (13/05/2018)
  + Nhà báo Nguyễn Việt Chiến hồi ức:“Anh bị bắt vì anh biết quá nhiều về vụ án PMU18” (13/05/2018)
  + Mưa trái mùa nào ai có hay? (12/05/2018)
  + Bàn thêm về "tạp kỹ" (29/04/2018)
  + Vụ Nhân văn- Giai phẩm từ góc nhìn của Đại tá công an (13/04/2018)
  + Đôi dòng với ông Phó Chủ tịch Hội nhà văn Thành phố (12/04/2018)
 
 
Trang chủ Nội quy Liên hệ Lên đầu trang  
Xa lộ thông tin    Cuộc sống    Thăng Long-Hà Nội    Phố Hà Nội    Nét văn hóa    Những giá trị bảo tồn    Cải tạo, tu bổ, bảo tồn    Quy hoạch - Đô thị    Địa ốc-phong thủy    Diễn đàn    Người đẹp    Thời trang    Du lịch    Thể thao-Sức khỏe    Ẩm thực    thư giãn    Mỹ thuật    Âm nhạc    Trang ảnh xưa    Góc chụp ảnh   

vietarch-kiến trúc sáng tạo