36phophuong.vn     
Trang chủ
Xa lộ thông tin
Cuộc sống
 Ngày nay
 Ký ức
 Bốn mùa
Thăng Long-Hà Nội
Phố Hà Nội
Nét văn hóa
Những giá trị bảo tồn
Cải tạo, tu bổ, bảo tồn
Quy hoạch - Đô thị
Địa ốc-phong thủy
Diễn đàn
Người đẹp
Thời trang
Du lịch
Thể thao-Sức khỏe
Ẩm thực
thư giãn
Mỹ thuật
Âm nhạc
Trang ảnh xưa
Góc chụp ảnh
Trang chủ > Cuộc sống > Ký ức >
  "Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi Lơ" "Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi Lơ" , 36phophuong.vn
 
"Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi Lơ"

 Hồi đi ọp ẹp trong Quảng Trị, bác Lý nhà ta có kể, bây giờ các em sướng, thích cái gì có cái ấy. Hồi đó mới giải phóng, bọn anh 3 năm mới lắp được cái xe đạp. Năm nay mua phân phối cái khung, sang năm đôi vành… cứ thế và cứ thế...

 
Ngày ấy, ông ngoại em cho mẹ em cái xe đạp Aniella của Pháp cũ, khung dài thưỡn, lúc nó cũ rích rồi, nhìn phát chán. Ở chợ Giời, người ta hay buôn xe Thống Nhất “rởm”, là khung được hàn gia công “hợp tác xã”, phụ tùng cũng gia công luôn. Bác nông dân nào vác cục tiền gói gói trong khăn mùi xoa từ quê ra, múc phải “con Thống Nhất” rởm đó có mà “hạn” nặng.
 
Tầm 1976, 1977; em còn ở bên Đông Anh, chỗ mẹ em dạy học, tuần mới về Hà Nội được một tối thứ Bảy và ngày Chủ nhật. Hồi đó, các cán bộ “cỡ” (xã, huyện…) thì thông dụng là Thống Nhất nam, hoặc Phượng Hoàng, Vĩnh Cửu… hết thảy đều có bông hoa hồng rung rinh ở trước ghi-đông. Cái anh Phượng Hoàng còn có cả pha đèn to tướng, trên có công tắc bên này chiếu xa, bên kia chiếu gần như xe máy.
Đến những năm 1980, Hà Nội thỉnh thoảng xuất hiện những chiếc Pơ-giô mới keng, do các gia đình có người nhà Việt kiều Pháp gửi về. Pơ-giô cổ rụt đời đầu, màu da đồng là khủng nhất. Về sau ra Pơ-giô cổ cao, màu xanh ngọc... còn choáng nữa. Xe bê cũng nhẹ, đi nhẹ bâng bâng công nhận là sướng. Nó đưa ra một khái niệm khác về xe đạp, không phải cứ phải bê nặng trình trịch như con Vĩnh Cửu mới là tốt. Cái xe đạp Pơ-giô là chuẩn mực về kỹ thuật cho xe trong nước, tất cả các thiết kế từ tổng thể đến chi tiết của nhiều nhà sản xuất xe đạp trong nước đều rập khuôn theo xe Pơ-giô.
 
Về sau có nhiều xe của khối các nước XHCN. Người nhà kể, hồi em nằm trong bụng mẹ em, mẹ em béo như con cun cút, người lại thấp nên đi lại bằng cái xe đạp thiếu nhi của Liên Xô, sơn màu xanh ga-lu-bôi thẫm thẫm. Lúc em lớn vẫn còn cái xe vành 500 đó, đi khá tốt, với trẻ con thì phóng chiếc đó rất thú vị. Về sau, người ta mang về cái Balkan hình dư là của Bungari thì phải, đẹp choáng váng. Nó thường có màu đỏ, hoặc da cam. Xe Điamăng, về sau là Mifa của hãng IFA (CHDC Đức), có thời bán hai chiếc mang Tây về, mua được cái nhà mặt phố Hà Nội. Xe này dáng đẹp, thanh mảnh, phù hợp với dáng cao, kiêu sa, đài các của gái đẹp Hà Nội, thêm cái nón + áo dài nữa thì nhất. Đằng bánh sau thường có lưới dây chun chun ngũ sắc đan ở chắn bùn, chắn không cho quấn áo dài vào bánh xe, rất thích hợp. Hình như IFA người ta cố tình chế tạo cái xe đó cho gái đẹp Hà Thành mặc áo dài thì phải. 
 
Xe MIFA đẹp, bê vác nhẹ nhưng chất lượng vừa phải, hơi õng ẹo, nhất là lúc cũ cũ đi rồi. Do đó, dòng xe của Tiệp ngon hơn, tuy hơi nặng hơn một chút. Hồi đầu là Favorit, sau là ESKA… xe chắc chắn, đạp nhẹ, đi sướng lắm.
 
Vì thế, hồi đầu chuẩn mực của “đại gia” là xe đạp: 
Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi “lơ” (Pơ-giô (PEUGEOT) => lơgiô => “lơ”)
Mặt rỗ đi “lơ” không bằng anh gù đi “Cúp”…
 
He he, bây giờ mới đến cái chuyện cái xie 82 của cô daquen đây.
 
Xe đạp Peugeot
 
Sôlếch mù
 
Từ thời Pháp vẫn tồn tại những chiếc Solex (Sôlếch mù) có động cơ chạy bánh tì ở đằng trước, nếu không thích thì buông tự do ra đạp như xe đạp. Lên dòng xe gắn máy (vẫn đạp được) thì có nhiều loại hay ra phết.
 
"Cá ươn"
 
Đầu tiên phải kể đến chiếc Mobylette của bác Hồng Đức. Hồi đó, nó hay sơn màu xanh, nên đường gọi là “Cá xanh”, về sau còn trại thành “Cá ươn”. Đời trước nữa, béo béo, bình xăng tròn tròn, có đời không có giảm xóc, còn được gọi là “Cá thối”. Xe này là của hãng Motobecane bên Pháp, về sau hãng này còn ra một số đời mới vành đúc, dáng thể thao rất đẹp, nhưng rất hiếm.
 
"Cá thối" Mobylette AV44
 
Cùng thời với xe đạp Pơ-giô, là xe gắn máy Pơ-giô. Hồi đầu, có cái 101 be bé, rồi 104, 105… nhưng chuẩn mực về đẹp là chiếc 103 màu sữa, có hai đời: đời trước, “đầu trắng” (cái vỏ nhựa của pha đèn cùng màu trắng sữa với xe), đời sau “đầu đen”. Trước đó là chiếc "cá vàng" - Pơ-giô màu vàng đúng như một con cái vàng, đổi lập hẳn với "cá ươn". Chiếc này cũng có hai cánh yếm.
 
Peugeot 103 màu sữa, mơ ước một thuở
 
Cùng thời với HONDA C70 DD “chuyên gia châu Phi” là Pơ-giô 102 City, nhỏ nhẹ, thanh mảnh, trông thật duyên dáng. Thậm chí bây giờ thỉnh thoảng có cô gái chơi theo mốt cổ, chạy chiếc City trong Sài Gòn kèm áo dài, em thấy vẫn rất đẹp.
 
Peugeot 102 City
 
"Một yêu anh có Sen-kô
Hai yêu anh có Pơ-giô cá vàng
Ba yêu nhà cửa đàng hoàng
Bốn yêu hộ khẩu rõ ràng Thủ đô..."
 
HONDA Dame C50. Trông ảnh, như "Phương án ba bông hồng" luôn!
 
Sau giải phóng tràn ra từ trong Nam là những chiếc HONDA mới lạ. Đầu tiên phải kể đến HONDA Dame C50 đời “Ông Thiệu”. Lần đầu tiên, Hà Nội biết đến xe máy động cơ bốn kỳ cỡ nhỏ. Cả một cuộc cách mạng! Dành cho thanh niên muốn thể hiện chất “đàn ông, thể thao” có HONDA ’67, thực chất là hai dòng: SS50M (bô thõng) và SS50V (bô vắt thể thao). Về sau còn có các đời: 68, 72… mãi đến những năm 1980 mới có xe CD. Tầm năm 1986 có cái CD90 BENLY “hoàng tử đen”, đắt hơn xe C70 DD đỏ ớt nhiều. Bây giờ mới biết cái xe đó, nông dân Nhật người ta dùng để chở phân ra đồng, chứ hồi đó ai biết đâu!
 
 
 
Xe HONDA 67, phương tiện chiến đấu của cướp cạn Sài Gòn và cả SBC
 
Cũng có các dòng YAMAHA, SUZUKI, KAWASAKI từ trong Nam mang ra, nhưng toàn xe 2 kỳ, người ta không chuộng bằng dòng 2 kỳ “dân chủ”.
 
SIMSON MOFA
 
SIMSON Habitch đời trước
 
Nói đến xe “dân chủ”, thì hồi đó Hà Nội dần dần tràn ngập dòng xe này. Hồi đầu, các bác đi Đức về vác được chiếc SIMSON MOFA, xe gắn máy đạp được như xe đạp. Ông bác họ em còn 1 con, mãi cách đây tầm 5 năm khi ông ấy chết mới được thanh lý, còn nguyên bản. Em không có nhà, về nhà mới được biết “cụ đã đi” theo ông chủ, tiếc hùi hụi. Sau đó là các dòng Habitch cũng của hãng IFA. Đời đầu, đèn rời, chạy quạt gió, máy cực bền. Đời sau, đèn liền, không quạt gió, thường màu xanh rất đẹp, xe có yếm, bánh sau kín một nửa. Hai chiếc này, cùng chiếc eTZ 150 “sư tử chồm, sáu lần vô địch thế giới” của ông Tạ Đình Đề huyền thoại, đều có cơ cấu giảm xóc trước kiểu “quỳ”, đòn bẩy rất êm.
 
SIMSON Habitch đời sau
 
SIMSON Comfort S51
 
Dòng SIMSON “mokick” của IFA thì quá nổi tiếng, đến tận bây giờ người ta vẫn hoài niệm về nó. Hồi đầu, bình xăng gồ, cũng 3 số như Habitch. Về sau, bình võng, 4 số. Về sau nữa, ra các đời Comfort S51, S70 (70 phân khối; SIMSON Comfort S51 - loại này có chắn bùn sơn màu đen, chứ không phải màu bạc như các loại khác. S51 có màu trắng sữa, rất đẹp. Dòng Comfort S70 đỏ toàn bộ xe, kể cả chắn bùn, cần khởi động gập, trông thì đẹp như không bền), Electronic S51 (đỉnh nhất là màu xanh “đu đủ” thực chất là màu bộ đội hay rêu sẫm gì đó, đánh lửa bằng mạch bán dẫn), Enduro ghi đông cao, bô vắt thể thao màu bạc bạc. Ưu điểm nhất của SIMSON dòng mokick này là giảm xóc cực êm, hơn hẳn tất cả các dòng xe Cub của HONDA, kể cả Dream sau này cũng không "ăn" được.
 
SIMSON SR50
 
Dòng SIMSON khung nữ là chiếc SR50, bánh bé, nó thuộc loại Scooter, rất dở. Động cơ vẫn là của SIMSON, nhưng do lắp kín vào trong, nên cái cần khởi động phải dòng dài ra ngoài rất khó đạp, vướng víu. Đời sau, người ta ra loại có “đề” – khởi động bằng điện, máy rất tồi.
 
 
JAWA
 
Babetta
 
Xe Tiệp, có cái xe gắn máy JAWA, đời đầu ghi-đông thấp, đời sau cao ghều lên. Còn sau nữa, là hàng loạt chiếc Babetta “bình xăng cụt” (ba bét nhè) được nhập về theo chân các anh xuất khẩu lao động Tiệp. Cái xe này không thích hợp với thanh niên, nhưng một dạo cũng là tiêu chuẩn mơ ước của một gia đình. Dòng xe nam của Tiệp là cái JAWA 350, chẳng mấy được ưa chuộng vì nó bự kềnh, nhìn phát hãi.
 
Bây giờ, ba-bét-nhè hầu hết biến thành các "hung thần", "sát thủ" Thạch Thất như thế này:
 
 
Xe máy Liên Xô thường chẳng mấy ai chuộng. Tướng cướp Ngọc Tuyền hồi đó thường đi cướp bằng “Con thỏ xanh” (Vaskhốt 2M) 125 phân khối, 2 ống xả hai bên, chiếc này thuộc loại khá, nhưng hồi đó cũng đã bắt đầu hiếm. Đuổi theo Ngọc Tuyền là anh công an Vũ Linh, chạy chiếc IZI 175 phân khối, là chiếc Jupiter của Liên Xô, màu đen, to kềnh càng. Về sau, những năm 80, người ta vác về chiếc Vaskhốt 3M 175 phân khối còn nặng nề nữa. Rộ lên đến tận bây giờ, là chiếc Min-khơ do dân xuất khẩu Liên Xô vác về. Bây giờ, nó chạy hàng đàn như cơn lốc từ Tân Thanh về Lạng Sơn.
 
Dòng xe tư bổn, hồi đầu tập trung vào dòng xe bãi “vốt-cô” do thủy thủ Hải Phòng vác về. Cub 78, 79, 80, 81, 82… máy cánh, máy cối đủ cả. Về sau, những xe “bãi” này tràn về từ Campuchia, nên gọi là xe “Mộc Hóa” (qua các cửa khẩu Mộc Hóa, Mộc Bài ở Tây Ninh). 
 
Một hồi, người ta thịnh hành loại Cub 81 “kim vàng giọt lệ, lỗ bô to” - “tốt hơn DD”. Màu ốc bươu, C70 có khi còn đắt hơn DD. Thật ra, nó đắt chắc vì nó hiếm, DD dù sao hồi đó được vác về nhiều, dễ mua hơn.
 
Đến thời của xe Dream Thái, chắc là kết thúc câu chuyện này ở đây được.
 
Nguồn: diendan.nuocnga.net

  Bình luận của bạn
(*) Họ tên:  
(*) Email:  
(*) Tiêu đề:  
(*) Nội dung:  
Mã: 

Nội dung các bình luận
 

  Các Tin khác
  + Tháng 3, Hà Nội đẹp ngỡ ngàng màu tím hoa ban (06/03/2018)
  + Tết xưa yêu dấu (13/02/2018)
  + "Cháy" hàng Tết, nhân viên mậu dịch trốn khỏi cửa hàng (13/02/2018)
  + Chợ cá Yên Sở lớn nhất Hà Nội (07/02/2018)
  + Lắng đọng đêm về - News AUDIO (04/02/2018)
  + Hà Nội có các hoạt động đón mừng đội U23 trờ về. (29/01/2018)
  + Xem trận chung kết U23 tại Hồ Hoàn Kiếm. (29/01/2018)
  + Trung tâm Hà Nội tê liệt khéo hết đêm nay? (29/01/2018)
  + Chia buồn giới chủ lô đề, chúc mừng U23 Việt Nam, ra đường thôi ... (21/01/2018)
  + Kể lại chuyện xưa nhân một chuyện mới. (20/01/2018)
 
 
Trang chủ Nội quy Liên hệ Lên đầu trang  
Xa lộ thông tin    Cuộc sống    Thăng Long-Hà Nội    Phố Hà Nội    Nét văn hóa    Những giá trị bảo tồn    Cải tạo, tu bổ, bảo tồn    Quy hoạch - Đô thị    Địa ốc-phong thủy    Diễn đàn    Người đẹp    Thời trang    Du lịch    Thể thao-Sức khỏe    Ẩm thực    thư giãn    Mỹ thuật    Âm nhạc    Trang ảnh xưa    Góc chụp ảnh   

vietarch-kiến trúc sáng tạo