36phophuong.vn     
Trang chủ
Xa lộ thông tin
Cuộc sống
 Ngày nay
 Ký ức
Thăng Long-Hà Nội
Phố Hà Nội
Nét văn hóa
Những giá trị bảo tồn
Cải tạo, tu bổ, bảo tồn
Quy hoạch - Đô thị
Địa lý- phong thủy
Diễn đàn
Người đẹp
Thời trang
Du lịch
Sức khỏe
Ẩm thực
thư giãn
Mỹ thuật
Góc học tập
Trang ảnh xưa
Góc chụp ảnh
Trang chủ > Cuộc sống >
  Mùa Thu đã chùng chình qua ngõ Mùa Thu đã chùng chình qua ngõ , 36phophuong.vn
 
Mùa Thu đã chùng chình qua ngõ

 Có ai đó nói rằng, nếu đã yêu rồi mà có muốn chia tay, đừng dại gì chọn chia tay vào mùa thu rụng lá. Bởi vào thời điểm đó, người buồn mà cảnh cũng buồn.

 

Mùa thu sang mang theo một chút gió nhẹ nhàng, một chút nắng hanh vàng, và một chút mưa... tạo nên một chút nhớ, một chút buồn, không ồn ào mà thâm trầm lặng lẽ.
 
Có ai đó nói rằng, nếu đã yêu rồi mà có muốn chia tay, đừng dại gì chọn chia tay vào mùa thu rụng lá. Bởi vào thời điểm đó, người buồn mà cảnh cũng buồn. Nhưng em vẫn nghĩ, một khi đã không thể cùng nhau nắm tay đi trọn đường tình thì mùa nào, ngày nào chia ly cũng khiến lòng xót xa, tiếc nuối.
 
Mùa thu, mẹ sinh ra anh. Mẹ nói anh ương bướng từ khi còn trong bụng mẹ, mẹ mang anh đủ tháng đủ ngày, đến nỗi ối đã cạn mà anh vẫn ung dung nằm trong lòng mẹ. Vào một ngày chớm thu, bác sĩ đã phải dùng dao dùng kéo mới đưa được anh ra góp mặt với đời. Sau này, mỗi lần anh dùng tay mân mê vết sẹo trên bụng em, dấu vết để lại từ ngày con gái chào đời, anh vẫn nói với em rằng, những vết sẹo của những người anh yêu thương nhất chính là món nợ mà cả cuộc đời này anh khó lòng trả được.
 
Có lẽ lì lợm là tính cách được hình thành từ thưở anh chưa được sinh ra, nên anh đã cố chấp yêu em, đến với em dẫu bao nhiêu dèm pha ngăn trở. Người ta nói hai đứa mình tuổi xung, mệnh khắc, nhưng anh cứ bảo thủ rằng chỉ cần hai trái tim yêu thương hòa hợp thì chẳng có xung khắc nào có thể cách chia. Em nhẹ dạ, em cả tin, nên em cũng đã đến với anh chẳng màng chi những lời ngăn cấm.
 
Mùa thu, mùa hoa dâu da xoan nở rộ. Khi những trận mưa rào cuối hạ thấm đẫm mặt đất, cũng là khi những bông hoa trắng nhỏ li ti kết thành chùm trắng xinh, tinh khiết. Mỗi cơn gió đi qua lại khiến những bông hoa rơi xuống đất, nhìn xa trông như một tấm thảm trắng rải khắp con đường. Nhớ cô bạn gái thưở hoa niên vốn rất lãng mạn và lắm suy tư. Có lần bạn ngồi trầm tư ngắm nhìn những bông hoa nhỏ rơi rụng theo chiều gió rồi bảo: Làm thân con gái có phải rồi cũng như những bông hoa bé mọn kia, âm thầm tỏa sắc rồi âm thầm rơi rụng nếu không gặp được người nâng niu trân trọng? Từng nói với bạn rằng, đã lâu lắm rồi, số mệnh đàn bà đã không còn nằm trong tay người khác nữa. Chúng ta đã có quyền định đoạt tương lai, lựa chọn lối đi và nếu cần cũng sẽ sẵn sàng từ bỏ. Chẳng có cơn gió cuộc đời nào có thể khiến ta gục ngã, mặc dù chắc hẳn sẽ có lúc nghiêng ngả, lao đao.
 
Mùa thu đã “chùng chình qua ngõ”, như nhắc sắp đến ngày chị lên xe hoa. Đã bao người không thể nén nổi sự tò mò khi đặt ra câu hỏi: Chị xinh đẹp, chị giỏi giang, chẳng thiếu người theo đuổi, cớ sao lại chọn một anh giáo viên nghèo chẳng có gì nổi bật. Chị chỉ khẽ mỉm cười, nói đơn giản rằng: Yêu thương không cần tới những lí do. Người ta vẫn bảo: Phụ nữ lấy chồng như chơi bạc, đỏ đen may rủi bất ngờ. Nhưng chị nói không hẳn vậy. Gặp gỡ một người là duyên phận, nhưng còn yêu ai, gắn bó với người nào là do bản thân mình lựa chọn.
 
Số phận mỗi người là do chính người đó tạo ra. Người ta vẫn thường nói vậy, em không chắc điều này có hoàn toàn đúng hay không. Nhưng em chắc chắn một điều, có những thời điểm nếu ta biết nắm lấy, biết chớp lấy những cơ hội thì ắt hẳn cuộc đời ta đã khác. Nhưng ta do dự, ta chần chừ, và cuối cùng đã lỡ để vụt mất. Đổ lỗi cho số phận chỉ là cách thừa nhận rằng mình đang bất lực trước thực tại mà thôi.
 
Vẫn biết mùa nào cũng giống mùa nào thôi nếu nó không dấu in những kỉ niệm. Và nếu ta chọn cách sống hết mình, cho đi yêu thương mà không phải đắn đo nghi ngại thì chẳng sá chi đông hay hạ, xuân hay thu, mà mỗi ngày trôi qua cũng đều đáng nhớ.
 
Chỉ là, có những ngày thu đến, không hiểu sao nhìn lá rơi rụng lòng vẫn thấy nao nao. Chỉ ước chi đời đừng có quá nhiều vướng bận ưu tư, đừng có quá nhiều phiền lo mất mát, đừng phải chờ đợi quá lâu, đừng có xa xôi vạn dặm, thì hẳn là trời dù nổi gió cũng chẳng thể khiến người xáo trộn tâm tư.
 
Mi Mi - dantri.com.vn

  Bình luận của bạn
(*) Họ tên:  
(*) Email:  
(*) Tiêu đề:  
(*) Nội dung:  
Mã: 

Nội dung các bình luận
 

  Các Tin khác
  + Hệ thống trường nghề và cao đẳng thời Pháp thuộc (07/12/2017)
  + Khi cái ác trở nên phổ biến: Liều thuốc nào cho người Việt? (02/12/2017)
  + Thú uống trà "vang bóng một thời" của người Việt trong con mắt Nguyễn Tuân (27/11/2017)
  + Cúc họa mi đẹp tinh khôi "gọi" đông về trên phố Hà Nội (24/11/2017)
  + 40 thế hệ thầy trò bên ngôi trường trăm tuổi (10/11/2017)
  + MC Phan Anh: ĐÚNG LÀ TÔI BỊ CẤM LÊN SÓNG TRUYỀN HÌNH (02/11/2017)
  + Cần lắm những tấm lòng tử tế (24/10/2017)
  + Đi qua vài cơn nắng khác (06/10/2017)
  + Đêm nằm nghe mưa (06/10/2017)
  + Về thu xếp lại (06/10/2017)
 
 
Trang chủ Nội quy Liên hệ Lên đầu trang  
Xa lộ thông tin    Cuộc sống    Thăng Long-Hà Nội    Phố Hà Nội    Nét văn hóa    Những giá trị bảo tồn    Cải tạo, tu bổ, bảo tồn    Quy hoạch - Đô thị    Địa lý- phong thủy    Diễn đàn    Người đẹp    Thời trang    Du lịch    Sức khỏe    Ẩm thực    thư giãn    Mỹ thuật    Góc học tập    Trang ảnh xưa    Góc chụp ảnh   

vietarch-kiến trúc sáng tạo