36phophuong.vn     
Trang chủ
Xa lộ thông tin
Cuộc sống
Thăng Long-Hà Nội
Phố Hà Nội
Nét văn hóa
Những giá trị bảo tồn
Cải tạo, tu bổ, bảo tồn
Quy hoạch - Đô thị
Địa ốc-phong thủy
Diễn đàn
 Ý kiến cộng đồng
 Ý kiến chuyên gia
 Người nước ngoài nói về Hà Nội
Người đẹp
Thời trang
Du lịch
Sức khỏe
Ẩm thực
thư giãn
Mỹ thuật
Góc học tập
Trang ảnh xưa
Góc chụp ảnh
Trang chủ > Diễn đàn > Ý kiến chuyên gia >
  Chuyện tưởng nhỏ hóa ra không nhỏ Chuyện tưởng nhỏ hóa ra không nhỏ , 36phophuong.vn
 
Chuyện tưởng nhỏ hóa ra không nhỏ

 Tác giả: Lê Thanh Dũng

 
KD: Ngay sau khi nhà nghiên cứu GD Bùi Hiền đưa ra sáng kiến cải tiến chữ viết, Blog KD/KD nhận được bài viết này của tác giả Lê Thanh Dũng, với 3 quan điểm của riêng tác giả về sáng kiến của ông Bùi Hiền.
 
Còn chủ Blog thì mỉm cười- khi nhớ đến chuyện cải tiến chữ e trước chữ a của ngành GD dạo nào. Chỉ thấy lạ: Những vấn đề lớn mang tầm chiến lược của một nền GD thì chả bàn được ra ngô ra khoai, chỉ thấy loanh quanh bàn chuyện “cải…. lùi” tiếng Việt, “cải … lùi” hồn cốt bất biến một dân tộc.
 
Mình không thích ông Phạm Duy bởi “tính cách” của ông ta. Vậy nhưng khi nghe Nguyên Thảo cất lên “Tôi yêu tiếng nước tôi” (Tình ca- Phạm Duy), cao vút giữa thánh đường Nhà Hát Lớn, tựa như tiếng vỗ cánh của loài chim trời giữa không trung, mình đã rưng rưng nước mắt… 
 
Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ
 
————-
 

 

 
Ngôn ngữ là công cụ để giao tiếp, giao tiếp trong cộng đồng, giao tiếp với nước ngoài (người ta có thể học để giao lưu với người bản xứ), giao tiếp giữa các thế hệ (các tác phẩm văn hoá, các tư liệu lịch sử truyền cho đời sau…)
 
Đã là công cụ thì phải sắc bén, tiện lợi, dễ học dễ sử dụng (có thể lạ lẫm lúc đầu nhưng phải hợp lý để quen nhanh)
Vì vậy tôi hoàn toàn tán thành việc cải tiến chữ viết, sao cho ngày một hoàn thiện hơn, hợp lí hơn. Điều này các nước đã làm. Kết quả và hiệu quả là quan trọng, cho nên không nhất thiết phải có một hội đồng, một tổ chức nào đấy soạn thảo ra mà hoàn toàn có thể một hay vài người đề xuất. Vì vậy phương án cải tiến chữ viết của ông Bùi Hiền đưa ra rất đáng để xem xét một cách nghiêm túc.
 
Nhưng rất tiếc phải nói rằng, tôi thấy thất vọng hoàn toàn về phương án cải tiến này. Tôi ngạc nhiên nếu đó là kết quả của sự nghiên cứu 40 năm của một học giả vốn nhiều kinh nghiệm và có tác phong làm việc nghiêm túc!
 
Tôi xin thẳng thắn nêu lên mấy điều tôi cho là không thể chấp nhận được.
 
Tiếng Việt cũng như nhiều thứ tiếng khác là loại tiếng mà chữ và âm thanh phát ra phụ họa cho nhau. ăn ý với nhau. Nó không chỉ ghép chữ với chữ thành chữ mới mà còn ghép âm thanh với âm thanh thành âm thanh mới. Thí dụ: ghép chữ t với h thành th. Ta hãy thử đọc nhanh chữ “tờ” và “hờ” xem, “quả nhiên” một âm mới, âm “thờ” bật ra. Từ đó ta có vô khối chữ mới nữa. Đọc nhanh thờ – a ta có “tha”; thờ – u ta có “thu”. Tiếp theo, đọc nhanh ư và ơng ta có “ương”; ghép tiếp với th ta có “thương”.
 
Vậy mà bây giờ tác giả đề xuất thay chữ th bằng chữ w(!) Là cái gì vậy? Ta không có chữ w, mượn của nước ngoài. Không sao. Nhưng ai cũng biết chữ ấy người ta phát âm thế nào. Chữ w trong we, why, wagon…chẳng có bóng dáng gì chữ và âm của th mà lại lấy nó thay cho th? Điều này là ngớ ngẩn, là đánh đố người Việt và cả người nước ngoài muốn học tiếng Việt.
 
Ta có thể vẽ một hình tam giác và đặt tên 3 đỉnh là ABC hay DEF tuỳ ý. Nhưng đặt chữ cho âm xin đừng tuỳ tiện như vậy. Lại nữa, chữ q trong tiếng ta và tiếng nước ngoài đều mang sắc thái của âm “cờ” như quạnh quẽ, quanh quẩn, quantum, pourquoi, Iraq, quiet, question…Tác giả lại lấy chữ q thay cho ng (!) từ đó ra chữ qa, qaq. Trông mặt chữ như thế mà bắt người Tây và cả người ta phải đọc là Nga, là Ngang ư? Chữ x chính tác giả cho nó cái âm xờ, vậy mà lại không ngần ngại cho nó thay chữ kh. Riêng chỗ này ông lại mượn tạm tiếng Nga (!) Lung tung quá.
 
Tôi ngờ tư duy của ông (chỉ xin nói riêng về cải tiến chữ viết) cũng chỉ như đặt tên 3 đỉnh tam giác là ABC hay DEF vậy thôi, muốn gán thế nào thì nên thế.
 
Còn một số điều đáng bàn nữa như đồng nhất tr và ch, s và x . Phải nói là kinh khủng. Tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga, tiếng Việt, cả tiếng Trung quốc đều có phân biệt hai cặp âm này, vậy mà tự nhiên tác giả định đánh đồng làm một. Có liều lĩnh, võ đoán, tuỳ tiện không? Nếu thế hệ sau cứ viết và nói những tên riêng một cách đại khái nhưng “đúng chính tả” là Hồ Trí Minh, Chường Trinh, Phan Bội Trâu và chữ nước ngoài, nhất là chữ Hán sẽ viết tên các vị ấy cùng hàng triệu tên người Việt ra sao, tác giả có nghĩ đến không. Tôi vất vả để viết cho đúng chữ cưq căk, cha mẹ ơi đó là tên vị anh hùng lừng lẫy trong lịch sử nước nhà (!) Dễ mấy ai nhận ra đó là cái tên rất đẹp trong tâm hồn người Việt: Trưng Trắc! Và Hà Nội có quận tên là quận Hai Ba Cưq (!)
 
Người Hà nội và người Bắc nói chung phát âm lẫn lộn mấy âm ch, tr và s, x cũng không thể chấp nhận viết lẫn lộn được thì người miền Trung miền Nam càng không thể đồng tình.
 
Quả thật tôi không muốn mất thì giờ của mình và của người đọc bàn thêm về phương án mà tôi cho là tuỳ tiện và không đủ nghiêm túc này. Xin nhấn mạnh tôi đang nói về tác phẩm chứ không phải nói về tác giả.
 
Dù sao đó là những chuyện hoàn toàn mang tính kĩ thuật.
 
Dưới đây xin xem xét vấn đề từ những góc độ khác.
 
1- Thuyết âm mưu: 
 
Trước hết nói về thuyết âm mưu. Hiểu nôm na là thuyết này cắt nghĩa nguyên nhân một chuyện xảy ra trên thế giới hay trong nước là do một âm mưu của một thế lực nào đó. Thí dụ chuyện chiếc máy bay MH370 của hãng hàng không Malaysia mất tích chẳng phải do rơi mà bị bắt cóc cùng với các thiết bị tối tân bị đánh cắp, chiếc máy bay còn nguyên vẹn, đang đậu tại một căn cứ quân sự, còn hành khách thì đã chết hết vì thiếu oxy ,v.v.
 
Đặc điểm chung của thuyết âm mưu là giải thích sự kiện một cách có sức thuyết phục nhưng nó chẳng chứng minh được rằng đó là sự thật, người muốn phản bác cũng chẳng chứng minh được rằng đó không phải là sự thật.
 
Quay lại chuyện cải tiến chữ viết. Người ta có quyền và có lí khi đưa ra câu hỏi: Tại sao lại đưa một vấn đề hoàn toàn chưa cấp bách (khoan nói là một vấn đề vớ vẩn) ra đúng vào lúc này, khi năm hết Tết đến, đất nước ngổn ngang bao nhiêu vấn đề liên quan tới hơn 90 triệu người dân: bão lụt, biển Đông, tham nhũng, môi trường, tệ nạn xã hội, nợ công, giáo dục, giao thông, xuất khẩu, hàng nhái, thuốc giả …thì nhiều đài báo im re, thế mà ý kiến về cải cách chữ viết của một ông già đã về hưu thì lại được các cơ quan truyền thông hăng hái khai thác, phỏng vấn, dấy lên một “phong trào” tranh luận sôi nổi một cách bất thường? Phải chăng đó là nhằm đánh lạc hướng, đưa dư luận ra khỏi những vấn đề nhức nhối mà người dân quan tâm và đòi hỏi giải quyết?
 
Khi vấn đề này đang tạm lắng xuống thì ai dám đảm bảo nó sẽ không được xới lên bằng cách nào đó, thí dụ bằng cách cho một vài nơi làm thí điểm cải cách chữ viết chẳng hạn. Biết đâu đấy.
 
2. Thuyết ném đá:
 
Người viết bài này không “chơi phây”, không hay bình luận càng không quen ném đá. Nhưng xin nói ngay, không chê bai chuyện chơi phây và cũng không lên án việc ném đá. Facebook là một phương tiện, một công cụ. Sử dụng nó như thế nào, vào mục đích gì là tuỳ “tạng” người, chả ai bắt ai phải thế này hay thế khác được. Anh có thể cho mình cái quyền “ném” ra xã hội một thứ của anh thì người khác cũng có thể “ném” ra cái thứ của người ta. Công bằng thôi mà! Nói ném đá là nói lịch sự theo ước lệ chứ thực ra có thể là cà chua, trứng thối hoặc còn những thứ ghê hơn nữa. Cái ném đi và cái ném lại có thể về hình thức là không tương xứng, nhưng về bản chất. chưa biết cái nào đáng chê trách hơn cái nào.
 
Qua hiện tượng ném đá, nhà quản lý hay nhà điều tra xã hội học có thể biết nhiều điều về tâm lý, về trào lưu, về tầm cấp văn hoá của một số người trong xã hội. Tóm lại Facebook và ném đá không phải chỗ chơi của những ai nghiện “uốn nắn” với “chấn chỉnh”. Nó là mảnh đất thú vị cho những ai biết nghe và thích nghe.
 
3. Thuyết về sự hoàn hảo:
 
Từ bé chúng ta đã được cha mẹ, được thầy cô căn dặn làm việc gì cũng phải đến nơi đến chốn, không được dễ làm khó bỏ, không được đánh trống bỏ dùi. Lớn lên thì, theo cách nói hoa mỹ: làm việc gì đều phải “tốt đến mức có thể”. Đó là đức tính đáng quý. Nhưng cuộc sống cũng dạy ta rằng chớ nên cầu toàn. Chẳng có gì mâu thuẫn cả. Quá cầu toàn thậm chí có thể làm hỏng việc chứ không phải làm cho nó tốt hơn, hoàn hảo hơn. Vì cái đẹp chưa chắc đã hoàn hảo, cái tưởng là hoàn hảo chưa chắc đã đẹp.
 
Chữ và tiếng Việt có thể có chỗ chưa hoàn hảo, đâu đó còn chỗ cho những “giá mà”, nhưng nó quá đẹp, nó đẹp ngay chỗ có thể chưa hoàn hảo và càng đẹp tuyệt vời ở chỗ thân thương, quen thuộc từ bao đời, bao thế hệ. Thử nghe lại mấy vần thơ:
 
“Long lanh đáy nước in trời, thành xây khói biếc non phơi bóng vàng”,
 
“Vầng trăng ai xẻ làm đôi, nửa soi gối chiếc nửa soi dặm trường”
 
“Người ra đi đầu không ngoảnh lại, sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”…
 
Hãy tưởng tượng con cháu chúng ta làm sao đọc được những câu thơ trên, vì chữ in các câu thơ đã thành “chữ Việt cổ” (!) Để khai thác khối tài sản trí tuệ khổng lồ chứa đầy trong hàng ngàn thư viện lớn nhỏ trên toàn quốc, liệu Bộ Giáo Dục có phải thêm môn học “Chữ Việt cổ”, tức cái thứ chữ ta đang dùng đây, cho các trường phổ thông? Hay đưa vào chương trình giảng dạy của Trường Đại học Sư phạm…Ngoại ngữ?
 
 
Tóm lại , về vấn đề cải tiến chữ viết, tôi cho rằng: Có thể chỉnh sửa một vài chỗ chưa hợp lý trong cách viết hiện nay, nhưng phải theo NGUYÊN TẮC : Sau khi chữ viết được sửa đổi, bất kì những ai biết chữ quốc ngữ đều có thể đọc ngay cách viết “mới” mà KHÔNG CẦN BẤT KỲ HƯỚNG DẪN NÀO, nghĩa là không phải “xoá mù”.
 
Có nghĩa là TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC TẠO RA MỘT HỆ THỐNG CHỮ VIẾT KHÁC.
 
Tại sao vậy? Vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều chứ không chỉ là thêm bớt hoặc sửa chữ này sang chữ kia.
 
Nếu “cải tiến” đến mức thành một hệ thống chữ viết mới thì thế hệ con cháu chúng ta không thể đọc được hàng triệu triệu cuốn sách và tư liệu văn học, tư liệu lịch sử, tư liệu khoa học vô cùng quí giá đang lưu giữ trong hàng ngàn thư viện, cũng như trong ebook. Hàng ngàn tấn sách báo chứa đựng những trí tuệ và kiến thức thành đồ bỏ đi. Có nghĩa là chúng ta đã TỰ ĐỐT NỀN VĂN HOÁ VÀ LỊCH SỬ của dân tộc mình. Đốt mà không cần lửa, không gây chấn động, không có vẻ như một tội ác!
 
Kẻ nào muốn điều đó xảy ra? Chỉ có thể là bọn lòng lang dạ sói muốn tìm cách ĐỐT VĂN HOÁ, ĐỐT LỊCH SỬ của dân tộc ta. Lịch sử còn ghi rõ bằng văn tự chủ trương của bọn xâm lược: “…hết thảy mọi sách vở văn tự, cho đến cả những loại sách ca lý dân gian, hay sách dạy trẻ…một mảnh một chữ đều phải đốt hết…”
 
(Xin đọc: “Thủ đoạn của…” – Tư liệu lịch sử của Nguyễn Huệ Chi. Nguồn: diendan.org.
 
Tôi có nói quá lời, có “quan trọng hoá vấn đề” hay không, xin tuỳ bạn phán xét.
 
Xin nhắc lại câu nói của chí sĩ Phạm Quỳnh: “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn.”
 
Tiếng ta mất,  liệu nước ta có còn không?
 
Tác giả: Lê Thanh Dũng

  Bình luận của bạn
(*) Họ tên:  
(*) Email:  
(*) Tiêu đề:  
(*) Nội dung:  
Mã: 

Nội dung các bình luận
 

  Các Tin khác
  + Đã có thể khép lại câu chuyện gây tranh cãi: Chân dung vua Quang Trung (03/01/2018)
  + Phó giáo sư Bùi Hiền nên dừng lại (31/12/2017)
  + Về cải tiến chữ Quốc Ngữ (29/11/2017)
  + Phân bổ quyền lực sai kiềm chân quy hoạch đô thị VN (06/11/2017)
  + Có nên ném 11 ngàn tỷ vào... bia Lan Chín (08/09/2017)
  + Trộm cắp, ô nhiễm, bạo lực: Hà Nội thanh lịch ở đâu? (30/07/2017)
  + CÔNG GIÁO – Những đóng góp của Nhà Thờ Công Giáo (13/07/2017)
  + "Nghĩ ngợi đường xa", nghĩ về Hà Nội. (11/07/2017)
  + Giá cả sao rồi các KTS ? (09/07/2017)
  + Tháp Thái Bình 300 tỷ trông... lạ: Kiến trúc sư giấu mặt? (16/05/2017)
 
 
Trang chủ Nội quy Liên hệ Lên đầu trang  
Xa lộ thông tin    Cuộc sống    Thăng Long-Hà Nội    Phố Hà Nội    Nét văn hóa    Những giá trị bảo tồn    Cải tạo, tu bổ, bảo tồn    Quy hoạch - Đô thị    Địa ốc-phong thủy    Diễn đàn    Người đẹp    Thời trang    Du lịch    Sức khỏe    Ẩm thực    thư giãn    Mỹ thuật    Góc học tập    Trang ảnh xưa    Góc chụp ảnh   

vietarch-kiến trúc sáng tạo